Thị trường chuyển nhượng mùa hè 2013 ở châu Âu thực tế mới chỉ mở được 20 ngày, vẫn còn 40 ngày nữa mới đóng cửa, nhưng Serie A đã sớm trở nên giải đấu xuất khẩu cầu thủ lớn nhất và vụ bán Edinson Cavani cho PSG trở nên thương vụ đắt giá nhất kể từ đầu hè. Được bán cho PSG với giá 35 triệu euro, trung vệ Marquinhos (Roma) cũng trở nên cầu thủ dưới 20 tuổi cao giá thứ nhì trong lịch sử, chỉ sau Rooney (đến M.U năm 2004, ở tuổi 19, với giá 39 triệu euro). Toàn những kỷ lục, nhưng chẳng có gì vui cả.
Trốn chạy khỏi Italia Kể từ đầu những năm 2000, người Italia đã phải quen dần vớithiet ke du an kien truc chung cuviệc những ngôi sao bóng đá kéo nhau ra nước ngoài, bởi Serie A không còn giữ được vị thế là giải đấu hấp dẫn nhất thế giới như khoảng thời kì gần hai thập niên trước đó. Sau Zidane là Ronaldo, Mutu, Crespo, Veron, Shevchenko, Cannavaro, Zambrotta, Toni, rồi Ibrahimovic và Kaka khép lại một thập kỷ đi xuống của bóng đá Italia bằng hai thương vụ siêu khủng. Sau họ, Serie A lại tiếp mất đi ngôi sao theo cấp độ năm sau nhiều hơn năm trước. Mùa hè 2010 chỉ có Balotelli ra đi. Hè 2011, đến lượt Pastore, Sanchez và Eto’o xuất phát. Hè 2012, Serie A mất Ibrahimovic một lần nữa, Thiago Silva và Lavezzi. Hè này, nếu Milan không giữ lại El Shaarawy và Juventus không “cự tuyệt” những đề nghị bom tấn cho Vidal, mất mát của calcio sẽ còn lớn hơn rất nhiều. Không ai muốn điều đó xảy ra, nhưng người Italia phải hài lòng thực tiễn rằng họ không còn đủ khả năng giữ chân ngôi sao. Về môi trường bóng đá, Serie A đang có cơ sở hạ tầng thấp kém nhất trong các giải hàng đầu. Về tài chính, họ không thể trả mức lương mà các ngôi sao dễ dàng kiếm được ở nơi khác. Về khả năng cạnh tranh danh hiệu, không đội bóng Serie A ngày nay nào đủ sức chinh phục Champions League. Về thương hiệu, Serie A tụt hậu quá nhanh và hầu như chơi thu hút được người mến mộ mới. Khủng hoảng kinh tế toàn cầu có ảnh hưởng lớn, nhưng các chính sách lỗi thời trong quản lý thể thao ở Italia mới là căn do then chốt, màhttp://www.Idee.Vnvấn đề này nằm ngoài quyền hạn của các lãnh đạo CLB. Bao giờ đến những ngôi sao chung cuộc? Những Cavani, Jovetic không chia tay theo ý nghĩa thường ngày, mà là họ “đào thoát” khỏi Serie A chật hẹp, nơi kìm hãm giấc mơ bay cao của họ. Họ nói rằng họ muốn tìm những thử thách vĩ đại hơn và giành các danh hiệu lớn, nhưng chắc chắn chẳng thể tìm thấy điều đó ở các đội bóng Italia, ngay cả Juventus. Đấy là chưa nói đến tiền bạc. Juventus là đội có nền tảng tài chính tốt nhất, nhưng họ cũng không đủ tiền mua Jovetic, cũng như chỉ trả được lương cao cho Tevez hay Llorente nhờ hà tiện được phí chuyển nhượng. Milan thậm chí phải cò kè đến đơn vị trăm nghìn euro. Còn Inter, trước khi Thohir ra tay nghĩa hiệp, chưa dám mơ đến hai chữ “ngôi sao”. Thực tế ấy không có dấu hiệu cải thiện trong mai sau gần trừ khi Juve và Milan lại đụng nhau ở chung kết Champions League hai năm liên tiếp. Và rồi điều chắc chắn là người Italia sẽ tiếp phải nhìn những ngôi sao cuối cùng ra đi khi cơn khát danh vọng của họ đến mức tới hạn. Hamsik, Vidal, Pogba, El Shaarawy, Lamela, Marchisio… đều còn trẻ và giàu khao khát, trong khi những cơn điên mua sắm từ các tỷ phú dầu mỏ chưa có dấu hiệu giảm nhiệt. Sẽ có những ngôi sao mới ra đời từ mảnh đất hình chiếc ủng, nhưng chỉ là để chờ ngày bước chân đi khỏi giải đấu sắp tụt xuống thứ 5 ở châu Âu. Vĩnh Nguyên
|
Chủ Nhật, 21 tháng 7, 2013
Italia mất dần “hàng hiệu”: Bao giờ đến những ngôi sao cuối cùng?
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét