Cavani tới PSG Vớ những gì mà ngườiPhápđang nói về trong những ngày này, đó là “La Crise”, khủng hoảng. Quờ quạng, trừ Paris Saint-Germain và AS Monaco, hai CLB đang sống trong thế giới riêng. Thực ra, cả Radamel Falcao và Edinson Cavani đều có 52 bàn kể từ mùa giải 2011/12 cho giải đấu của họ (La Liga & Serie A), nhưng nếu Cavani tốn của PSG nhiều phí chuyển nhượng hơn, số tiền dành cho Falcao chiếm một phần rất lớn GDP của Công quốc Monaco. Nhưng bất chấp thực tế như thế, người Pháp có vẻ coi thường những gì hai đội bóng này đang làm. TờLe Parisien(hội sở ngay tại Paris) không nói gì về Edinson Cavani trên trang nhất số ra ngày thứ Tư (nhưng lại nói nhiều hơn về sự ra đi của Giám đốc thể thao Leonardo). Số ra ngày thứ Ba có hình của Cavani trên trang nhất, nhưng sự kiện điểm nhấn trên bìa lại là việc phí đỗ xe ở thị thành đổi thay. L’Equipethậm chí còn giật tít lớn cho Alberto Contador tạithiet ke nha cao tangTour de France, trong khi tin về Cavani bị đẩy xuống dưới cùng của trang nhất. Câu chuyện nhằm viết trong tin ấy nói nhiều về sự hỗn loạn thời hậu Leonardo và Carlo Ancelotti. Lý do? Đơn giản, lúc này Pháp không phải là giang san của bóng đá thắng nổi trội như những nhà nước láng giềng. Người Pháp không quan hoài tới việc Cavani ra mắt PSG Đây là vấn đề mà các ông chủ của PSG phải đối mặt. Tập đoàn Qatar Sports Investmentthiet ke du an kien truc(QSI) muốn biến PSG trở thành CLB hàng đầu thế giới và sẵn sàng tung tiền cho Cavani, bất chấp Zlatan Ibrahimovic đã có mặt sẵn. Lý do thực ra chỉ là để “cho oai”, tức PSG làm như họ đã thực hành xuể một cú hích lớn với một ngôi sao nhằm các thần thế truyền thống đeo đuổi, và kéo đặng khán giả đến sân xem. QSI cũng rất chính trực với tham vọng của họ. Không phải là đoạt Champions League trong vòng 4 năm tới, họ muốn đoạt Champions League ngay, và vì sao lại không nếu nhìn vào lực lượng Laurent Blanc đang có? Nhưng giữa xây dựng một đội bóng thành công (về danh hiệu) và một đội bóng lớn (về mọi mặt), cái sau khó hơn cái trước rất nhiều. Mồ hôi và công sức phải đổ, và công trình xây dựng ấy có thể chấm dứt trong những giọt nước mắt. Minh chứng cho sự thành công của một đội bóng lớn phải là ái tình của khán giả. Trong mùa bóng quán quân Ligue 1 vừa qua, PSG dẫn đầu về lượng khán giả với trung bình 43.000 người/trận, nhưng chủ yếu là do sân Velodrome của Marseille đang tốt nâng cấp cho EURO 2016. Không phải trận sân nhà nào PSG cũng bán hết vé, và họ thậm chí không bán hết nổi số vé cho trận gặp Barcelona ở tứ kết Champions League (nhiều người đến để xem Lionel Messi). Người Pháp đơn giản là không yêu bóng đá một cách cháy bỏng, và Paris là một thí dụ. Khu nội thành Paris đã chiếm tới 1 phần 6 tổng dân số nước Pháp (65 triệu người), nhưng dù trong tỉnh thành chỉ có một CLB bóng đá duy nhất tồn tại và đang đá ở Ligue 1, PSG không bán hết vé ắt các trận sân nhà trong mùa giải quán quân. Cũng chẳng phải lỗi của CLB, có thể sắp tới họ sẽ biểu diễn một lối chơi đẹp hơn lối đá chém của Carlo Ancelotti, nhưng chỉ có vô địch Champions Leaguetư vấn kiến trúcmới giúp PSG có thời cơ lấp đầy sân vận động của mình hàng tuần. Ngay cả khi ấy, đối tượng mà PSG phục vụ vẫn sẽ là những người lắm tiền nhiều của và sống ở nội đô hơn là những CĐV xáp ít ở ngoại ô. Những CĐV ít tiền này là những người mà các ông chủ PSG ít muốn giao thiệp nhất, và chỉ cần xem màn hỗn loạn tại đại lộ Champs-Elysees tháng 5 vừa qua sẽ thấy sự căm uất của những khán giả lâu năm nay lại không phanh đến xem đá bóng chỉ vì giá vé “quá chat”. Và cả đội tuyển quốc gia nữa. Hình ảnh của Les Bleus đã bị tàn phá nghiêm trọng từ sau World Cup 2010, và nó còn bị bôi xấu hơn - trái ngang thay - bởi Laurent Blanc và các học sinh tại EURO 2012. Đang trong thời buổi khủng hoảng và chất lượng bóng đá lại tồi như thế,khán giả cũng khó mà yêu PSG cho được. |
Chủ Nhật, 21 tháng 7, 2013
PSG: Tiền có mua được ái tình?
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét