Phòng thuế. Nhưng cứ láng cháng xem linh tinh chẳng mua gì từ hàng nọ sang hàng kia. Bằng cách ấy. Cũng có cách khác nữa là ra ngâm mình xuống bể bơi. Làm báo còn khổ hơn đi bán trà đá. Sơ sơ. Hạ nhiệt độ xuống thật thấp như báo thù thời tiết bên ngoài. Rồi theo cái cách đếm cua trong lỗ.
Cũng có đọc bài báo đó. Gì thì gì cũng cứ phải tìm một nơi nào đó có máy điều hòa… thềm thành ra bớt đông.
Đừng ngày nào đọc báo cũng bực mình! Hà Phạm Thể thao & Văn hóa Cuối tuần.
Thông báo dựa vào đồn đoán. Cũng không chắc các cơ quan chức năng có đọc báo. Và tiền lãi từ bán trà đá có thể lên tới… vài chục triệu đồng mỗi tháng”.
Chuyện ấy đang làm dân hò cười rũ. Lượng nước mà nói rằng mỗi điểm trà đá cũng đều có thu nhập khủng. Có gì lạ đâu. Nên bà cứ yên tâm. Lại thêm bực mình vì một tờ báo nào chẳng biết đưa bài rằng: “Chỉ với giá 3. Cúi mình xuống tận những chỗ thật thấp để tìm những điều con con và nói toáng lên như đúng rồi.
Chỉ sáng sớm. Tôi hắt cho nó cả xô nước tráng cốc chén. Mà bà chủ quán của N. Tỏ ra hiểm bằng những phát hiện kiểu này của nhà báo đâu có quan yếu gì với từng lớp! quan trọng giờ là Không phát hiện! Không phát hiện có hiện tượng mại dâm ở hai nơi việc ấy đúng là “đã từ lâu” và rất rộn ràng là hai bãi biển Đồ Sơn và Quất Lâm.
Rất ít ghế ngồi. Nên Không phát hiện chuyện mại dâm ở những nơi được mệnh danh là thiên đường sung sướng.
Khách ít. Thật thế…! Mà. Dân công sở thì trốn biệt trong văn phòng. Nhưng có những chuyện to hơn cả thế cũng Không phát hiện được. Địa chính… đọc được thì tôi đi ăn xin à? N. Rằng nhà báo Không phát hiện được gì mới nên đi soi thu nhập lề đường.
Thậm chí ngủ bế được cả một giấc. Chống nóng bằng muôn cách sáng tạo. Đi so đọ cả với những người buôn bán vỉa hè. Bảo vệ. Mỗi ngày bán mươi lăm chén nước. Làm báo thời này chật vật. Từ những bài báo tưởng chẳng có gì như vậy.
Đành yên ủi bà hàng nước. Chuyện đưa bao thơ bệnh viện. Mỗi ngày bỏ túi ít ra triệu rưỡi… Khổ. Một bài báo như vậy mà công an. 000 đồng một cốc trà đá.
Trong một ngày. Chẳng hạn chuyện chạy tiền làm mướn chức. Nhưng kéo nhau vào trọng tâm thương mại nào gần nhà thì phổ quát. Chiều tắt nắng mới có người kéo ghế kêu vài ly trà đá. Không đến tận sân bay. Chủ quán trà đá thềm có thể thu được tiền triệu. Có chỗ cho những người không biết trốn nóng vào đâu ghé tạm giải khát. Vì đoán tác giả chẳng hiểu gì về những quán chè chén năm xu ở Hà Nội ngay từ câu khai mạc: “Đã từ lâu uống trà nóng.
Trà đá trở nên nếp của người Hà Nội…”. Tôi thấy đứa nhà báo nào vào đây uống nước rồi viết bài kiểu ấy. Hắt xì hơi liên tiếp cả ngày. Cũng vài tiếng đồng hồ hưởng điều hòa mát rượi miễn phí. Tính lượng khách. Gọi cơm hộp. Nhiều bà cho cháu ăn xong được bát bột. Cũng thật tội! Những chuyện khác lại chẳng được nói cho rõ ràng. Tiện làm cho các đồng nghiệp ăn mặc mỏng mảnh ho hắng.
Bức xúc lắm: Tôi nói thật với chú. Cứ làm như đấy là phát hiện. Đi dần đến chỗ vô cảm chẳng bao xa. Viết hình như chỉ để kiếm chút nhuận bút. Có đứa nhỏ biếng ăn cứ phải cho vào cầu thang máy đi lên đi xuống không biết bao nhiêu lần mới ăn xong bữa. Sai một chút là thường. Rủ nhau mua bán online… Nói chung.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét