Thứ Tư, 25 tháng 9, 2013

Hợp - không hợp.

Hợp hóa ra không hợp, không hợp rồi lại hợp

Hợp - không hợp

Hỡi ơi. Hợp hay không hợp còn phụ thuộc vào kiên tâm của mình nữa, phải không anh?  VŨ HOÀI. Gắng mãi em mới cho được một điểm tròn. Biến đổi triền miên. Người thứ hai: cũng tốt tính, chăm lo cho em từng ly từng tí, ga lăng hết chỗ nói, nhưng diện mạo thì. Cửa nhà ai người ấy giữ.

Em biết, mình đã muộn màng rồi, nhưng lẽ nào quơ quàng một người cho đỡ tủi? Chỉ còn một cách: thu hẹp đòi hỏi bản thân và lắng tai người ta cần gì ở một phụ nữ.

Tắt điện thì “nhà tranh cũng như nhà ngói”, nhưng sáng điện thì “mèo lại hoàn mèo”. Anh đến, nhìn thẳng vào mắt em: “Mình dừng lại em nhé! Anh và em không hợp nhau”. Nhưng, đến cái nhìn thứ 101 thì. Nếu không hợp với cơn mưa thì trốn chạy, nếu đủ quyết tâm thì học cách thích nghi, dù mưa nhỏ hay lớn. Người thứ nhất: tướng mạo được chín phẩy chín điểm, lịch sự, thành tâm, không trăng hoa, biết cách quan hoài, đằm tính.

Đàn ông mà, phải bốc phét một chút, nóng nảy một tí mới cá tính. Quãng thời gian hạnh phúc trôi qua, sóng gió đến. Thế là, cuộc chơi còn lại mỗi mình em. Chuyện của mình thì để cho. “Nếu đồng ý lấy anh, em để anh giữ “ngân quỹ” nhé! Được không em?”.

Em xinh đẹp ngời ngời, bảo em lấy anh chàng gần một điểm, em không vượt qua được rào cản đó. Em hí hửng đứng đợi tại góc khuất của công ty. Đôi lúc, chưa kịp nói đã biết là người kia sẽ nói gì, đang nghĩ gì. “Kén cá chọn canh, rốt cuộc ăn cơm thừa canh cặn, hóc xương, sặc nước cho coi”, có người hù dọa em. Những khuyết điểm nhỏ như hay ngoáy mũi, thích “chém gió”, hơi nóng tính.

Muốn thấy được cầu vồng thì phải chịu đựng cơn mưa. Thế là một tôi tự kiêu, tự đắc, tự tin bị thất tình. Em dịu dàng hơn, học cách thấu hiểu, biết lắng nghe và làm mới bản thân mỗi ngày. Em đều có thể bỏ qua.

Anh và em đẹp dần lên trong mắt nhau. Năm trước, bốn cô bạn của em tuần tự lên xe hoa. Kiến nó tha, bởi tìm mãi mà vẫn không thấy đấng anh kiệt nào.

Không hợp. Những lỗi có lúc phình to ra, có lúc teo nhỏ lại khiến anh và em điêu đứng. Tiếc. “Sớm thế? Vui chơi đã chứ!”, em chép miệng. Người thứ ba: từ tướng mạo đến tính toán, em đều cho trên tám điểm. Em có tật “ôm rơm nặng bụng”, lo đâu đâu. Rồi em gặp anh. Không hợp. Em thích anh ngay từ cái nhìn trước hết.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét