Càng bị chỉ trích, cô gái trẻ lại càng lúng túng, càng thất bại khiến anh chồng càng nặng lời: “Cô làm sao thế? Không biết cô có phải nữ giới không?”… Chuyện tưởng nhỏ nhưng hóa ra lại là chuyện lớn.
Tôi sững người khi nhận ra đó là Trang, không phải cô gái “trầm cảm, tự kỷ” ngày nào mà tràn ngập hạnh phúc. Trang kể, hai năm sau ngày ly hôn, cô mới yêu và làm đám cưới với chồng cô hiện nay. Đến bây chừ tôi mới cởi giải được nỗi day dứt trong lòng và càng thêm tin chắc rằng: Trên đời này không có người đàn bà nào “dở”, chẳng qua họ kém may mắn vì không được người bạn trăm năm của mình yêu thương trân trọng mà thôi.
Trang là con gái nhà lành, có thể sự khéo, lịch lãm ở cô có thừa nhưng cô lại rất thơ ngây ngô nghê trong chuyện vợ chồng. Trang tự tin bảo rằng, mọi thứ đều do cách hành xử của những người trong cuộc cả thôi. Mặc dù rất hiểu và thương bà mẹ khổ lụy vì con gái, nhưng khi nghe Trang tâm can, Luật sư đã “quay ngoắt 180 độ” khuyên cô gái không nên níu kéo cuộc hôn nhân “chết” mà ưng thuận tình ly hôn để giải quyết nhanh mọi chuyện.
Gái ngoan và chuyện… “nhạy cảm”! Cô gái ấy tên là Trang (24 tuổi), được mẹ dẫn đến gặp trạng sư để xin tham vấn về việc làm sao để níu kéo cuộc hôn nhân bên bờ vực thẳm do cô bị chồng đâm đơn ly hôn.
Rồi chồng Trang đâm đơn ly hôn, mặc dù Trang cố van lơn, níu kéo nhưng thực ra trong lòng cô lại mong muốn điều đó xảy ra như một cứu cánh cho mình.
Tôi cứ băn khoăn tại sao một cô gái xinh đẹp, có học vấn, con nhà gia giáo, giỏi nữ công gia chánh như Trang lại có thể rơi vào cảnh ngộ ngang trái này? Qua tìm hiểu, trạng sư càng khó hiểu hơn khi biết chồng của Trang cũng là một kỹ sư, thương lái thành đạt, quảng giao, lại khá chiều vợ và tâm lý.
Những câu nói hờ hững vô cảm của người chồng như lưỡi dao cứa vào trái tim vốn phong thanh mẫn cảm của Trang. Hà Nội). Cô có bầu rồi có con và càng ngày càng trở lên hoàn hảo trong vai trò làm vợ, làm mẹ của mình. Thấy con gái lúc nào cũng buồn rầu, mẹ khuyên Trang nên sinh cho chồng một đứa con là hóa giải hết mọi khúc mắc.
Nhưng mẹ Trang thì vô cùng khổ cực và lo âu, con gái bị chồng bỏ thì còn đâu là “danh gia vọng tộc”? nên chi bà líu tíu đi mời trạng sư để “cứu” con gái khỏi bị chồng chê.
Thời kì đầu làm vợ “người mới”, Trang vẫn luôn lo sợ và ám ảnh mình ngu vụng trộm, sẽ lại khiến hôn nhân thất bại. Trang cũng thế nhưng sao cô cứ “trơ trơ” không thể có bầu? Có khi tĩnh tâm suy xét lại, Trang giật mình hoảng sợ khi nghĩ rằng năng chồng cô nói đúng? Bao nhiêu cô gái ước mơ được ở vị trí của Trang, thế mà cô lại loay hoay, khổ sở vì điều đó? Chồng chăm lo cho cô cuộc sống đầy đủ, quan hoài chiều chuộng hết mực, ngay cả trong “chuyện ấy” cũng dạt dào, vậy vì sao chỉ có điều đơn giản nhất là sinh cho chồng một đứa con mà Trang cũng không làm được? Chẳng lẽ cô không phải là nữ giới? Luật sư vỡ òa hạnh phúc Tình cảm vợ chồng ngày một tẻ cách biệt, Trang mắc chứng trầm cảm, cô sợ hãi mỗi khi gần gũi chồng nên bị chồng hắt hủi, coi là “tự kỷ”.
Trang dìm: Nhiều cô gái ao ước được làm vợ anh ấy. Sau đó, Trang làm theo lời khuyên của Luật sư xin đi làm đại diện chi nhánh cơ quan ở phía Nam để đổi thay môi trường sống, tìm nhịp ái tình mới.
Cho đến khi mọi xúc cảm chừng như vỡ òa vào một ngày có một thiếu phụ trẻ bế đứa con gái nhỏ mũm mĩm xinh như búp bê đến gặp. Nên chi, phút riêng tư lẽ ra phải là giờ khắc hạnh phúc nhất thì Trang lại luôn bị bít tất tay tâm lý, luôn tự ti vì mình vụng về thấp kém, đến mức sợ hãi.
Trong khi chồng cô lại rất đương đại và từng trải, ưa khám phá, thích những trò mới lạ, kiểu này kiểu nọ. Mẹ của Trang thì rất buồn, bà còn nhiều lần đến Văn phòng Luật sư tâm tư, than thân trách phận mãi. Nhớ lại chuyện buồn quá cố, Trang thấy ngùi ngùi và càng thấy xót thương và trọng hơn niềm hạnh phúc mình đang có. LS Nguyễn Thúy Phượng (Đoàn trạng sư TP. Từ câu chuyện cá biệt của Trang, Luật sư muốn gửi gắm, sẻ chia một câu chuyện về tình ái, hạnh phúc để mỗi người có cách cảm nhận, rút kinh nghiệm cho riêng mình.
Còn cháu, có “của quý” trong tay lại không giữ được, cháu rất buồn. Nhưng rồi càng đi sâu tìm hiểu, tôi càng nhận ra góc khuất của hôn nhân này có nhiều điều khó nói, mà có nhẽ bản thân Trang cũng khó có thể giãi bày tâm can với mẹ đẻ của mình. Ban sơ, tôi đã củng cố đầy đủ các bằng cớ để chứng minh hoài vọng ly hôn của bên nguyên là không có cơ sở, Tòa cần bác bỏ.
Mẹ cô gái ấy thì nói như nài xin: “Tôi đây chỉ có một mụn con gái mà nay lại bị chồng bỏ thì coi sao được? Luật sư hãy “cứu” con tôi, cứu danh dự gia đình tôi!” thú thật, dù đã có nhiều năm kinh nghiệm trong việc giải quyết các vụ việc về hôn nhân gia đình nhưng tôi cũng không tránh khỏi bối rối.
Trên đời này không có người nữ giới “dở”, mà chỉ có những phụ nữ không may mắn được nhận sự trân trọng và dịu dàng, mà đáng ra họ phải được hưởng từ người đàn ông của mình mà thôi. Trang đã khóc khi lần trước nhất được chồng khen: “Em thật tuyệt vời!”, dù cô biết bản thân mình còn vụng trộm và chưa thực thụ hoàn hảo trong vai trò của người vợ - người yêu.
Trong thâm tâm, Trang hàm ân người chồng ngày nay của mình vô hạn. Nhờ tình cảm của chồng, Trang mới nhận ra mình cũng là một người phụ nữ thường ngày như bao người, cũng nhận được niềm vui, hạnh phúc mà tạo hóa ban tặng. Tình cảm rét mướt, bao dung của chồng đã khiến Trang đã tự tín, yêu đời trở lại.
Và đã không ít lần Trang khiến chồng phải nổi cáu: “Sao em lại dốt thế nhỉ? Có mỗi chuyện làm người phụ nữ cũng không xong!”. Nhưng hóa ra sự đời không phải thế. Bản thân tôi có lúc cũng thấy áy náy, không biết mình tham mưu cho cô ấy bỏ chồng có phải là giải pháp tối ưu, hay vẫn còn nhịp cải thiện, cứu vãn được cuộc hôn nhân mà nhiều người coi là “lý tưởng”? Tôi không biết chắc nên cứ áy náy, day dứt mãi.
Trang đã làm theo tư vấn của trạng sư, việc thuận tình ly hôn diễn ra chóng vánh, dễ dàng hơn nhiều chứ không phức tạp, rình rang như việc giải quyết theo thủ tục vụ án ly hôn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét